Xu hướng thời trang

Bên trong bệnh viện “tuyến đầu” chống dịch

Trong khi thế giới đang thật yên lặng ngoài kia, bên trong Bệnh viện Hồi sức Covid-19 TP.HCM vẫn rầm rì máy thở, tiếng rên la của các bệnh nhân và những trao đổi căng thẳng của các y bác sĩ phụ trách. Dòng chia sẻ cùng những tấm hình chân thật của phóng viên ảnh Ngô Trần Hải An sẽ giúp ta có một cái nhìn toàn cảnh, về cuộc chiến bên trong một bệnh viện “tuyến đầu”.

Ở đây đang diễn ra sự giành giật sự sống, có người quay trở lại và cũng có những người đã không. Cả bác sĩ và cả bệnh nhân đều đang cùng chiến đấu, mà thậm chí còn mặc cả với tử thần. “Trước mắt tôi là hàng chục y bác sĩ bịt kín trong bộ trang phục bảo hộ trắng toát trong bầu không khí hết sự khẩn trương. Mỗi bệnh nhân nằm trong 1 căn phòng riêng với đầy đủ các máy móc hiện đại nhất. Tiếng tít tít vang lên đều đặn khô khốc các thiết bị, có người thở dốc, có người nằm lặng im mê man, đặc biệt là những tràng ho liên tục cực kỳ ám ảnh từ một căn phòng vang ra, bệnh nhân như vùng vẫy cố hết sức để thở để ho mà bị bóp nghẹt khàn đặc không thể thoát ra khỏi cổ họng”, Ngô Trần Hải An nói về khung cảnh bên trong Bệnh viện Hồi sức Covid 19 TP.HCM.

Bác sĩ Chuyên khoa II Trần Thanh Linh, được mọi người gọi là “bác sĩ 91” vì từng điều trị thành công cho BN91 phi công người Anh, đang túc trực ở tầng 2. Vẻ mặt của anh vô cùng căng thẳng, luôn trong tình thế sẵn sàng đón nhận các ca bệnh nguy cấp. Cứ khoảng 5,10 phút, điện thoại của “bác sĩ 91” lại reo lên, đó là những ca chuyển viện cần anh tư vấn để không xảy ra sự cố đáng tiếc.

Một hệ thống hiện đại và đầy đủ thiết bị sẽ giúp các y bác sĩ tự tin hơn trong trận chiến với thần chết. Vì vậy, ngoài hệ thống tim phổi nhân tạo ECMO, bệnh viện còn trang bị máy lọc máu, máy thở, hệ thống máy hiện đại không thua kém bệnh viện nước ngoài. Chỉ trong tuần đầu tiên hoạt động, Bệnh viện Hồi sức đã có 106 bệnh nhân Covid-19 nặng trở về mức độ vừa và nhẹ. Trong số này, có 67 bệnh nhân không cần thở oxy, 39 bệnh nhân còn thở oxy qua gọng kính. Có những bệnh nhân không thể nói được vì còn mệt mỏi, nhưng khi bác sĩ hỏi thăm đôi mắt họ lại tràn đầy sự biết ơn.

Sự yên lặng cũng là một tiếng nói riêng. Và sự yên lặng ở bệnh viện chứa đầy sức nặng, sự ám ảnh và buồn bã. Đó là sự yên lặng của nơi góc phòng lạnh lẽo, 2 nhân viên đang hoàn tất công đoạn cuối cùng để tiễn đưa một bệnh nhân vừa giã biệt cuộc đời, màn đêm tĩnh mịch và không một tiếng động nào ngoài tiếng xịt của vòi phun khử khuẩn. Đó là sự yên lặng khi bác sĩ Linh lui về phòng nghỉ, bóng người anh cô đơn lẻ loi bước đi trên hành lang sâu hút.

“Một bệnh nhân khi thấy anh Linh đến cứ thều thào: Bác sĩ ơi tôi không muốn chết! Bác sĩ cứu tôi!”, Ngô Trần Hải An kể lại. Khi nghe thấy lời thỉnh cầu được sống của một bênh nhân, chúng ta có lẽ càng hiểu rõ sự vô thường của cuộc đời. Nhìn vào sự hi sinh thầm lặng của các y bác sĩ, nỗi tha thiết được quay trở lại của các bệnh nhân Covid đang nằm trên cửa tử, chúng ta sẽ có cái nhìn khác về cuộc đời mình. Một cuộc đời biết trân trọng, rộng lòng vị tha, yêu thương người thân và được sống hết mình khi còn có thể.

Back to top button